24 tháng 12, 2012

Đừng đụng vào cây mùa lá rụng

                                                         


  "Nếu em hiểu tình yêu là chiếc lá xanh tươi
   Chắc em sẽ hiểu nỗi đau mùa lá rụng"... 
                                        (Becxonnop)

Có những người đi qua cuộc đời ta, chạm khẽ vào làm tim ta đau nhói đến vụn vỡ. Và ta khóc, cây khóc mùa lá rụng.
         Có những người chỉ gặp ta một lần trong đời, chạm khẽ vào làm tim họ đau nhói đến vụn vỡ. Và họ khóc, cây khóc mùa lá rụng.
         Xin đừng chạm vào cây mùa lá rụng, xin đừng chạm vào rồi làm tim ai đó nhói đau.
         Trong cuộc sống có bao nhiêu người tủi cực, bao nhiêu người cần ta cảm thông, bao nhiêu người cần ta giúp đỡ… Như những tán cây kia, sắp rụng lá rồi, ta lay mãi làm chi để rồi có người ra đi trong mùa lá rụng? Cũng có khi lá xanh lìa cành trong mùa lá rụng, lỗi tại ai, xót xa ai? Ngoài đường, bọn trẻ con vẫn hay chơi trò níu vào thân cây, rung cho lá vàng rơi xuống như mưa, cười khanh khách. Và mỗi sớm mai kia, chỉ còn gió thì thầm, qua những hàng cây…mùa thay lá.

18 tháng 12, 2012

Sự tráo trở của ngôn ngữ



Có một lần trong câu chuyện lãng đãng giữa tôi và Leon. Điều Leon làm tôi chú ý trong suốt câu chuyện lãng đãng đó không phải là câu chuyện riêng tư của anh, không phải việc anh bị tôi trêu chọc khi anh bị các bạn gán cho những ‘tính từ rất đáng lo ngại” (thực ra thì như tôi nói với anh, những tính từ đó dành cho anh cũng đáng lắm :D) mà là bất chợt anh lại quay sang bảo anh cũng đã có bài thơ anh viết tặng tôi. Rằng khi đọc có lẽ tôi đã nhận ra. Nhưng quả thực tôi không hề nghĩ bài thơ đó là dành tặng mình, và tôi nói điều đó với anh, hoá ra tôi vô tâm hơn mình tưởng.
Leon hóm hỉnh nói với tôi rằng, trong những bài thơ anh viết, nhiều người đọc sẽ ngờ ngợ, nhưng chỉ duy nhất một người nào đó biết là dành cho mình mà thôi. Ví như ai đã đọc Hello December của tôi thì hẳn sẽ biết bài Tháng mười hai anh viết là dành tặng chủ nhân của Helle December đó. Leon kết luận “Thơ của anh nó “tráo trở” như vậy”, đồng thời không quên kèm theo nụ cười khoái trá.

9 tháng 12, 2012

Hello December


Cuối cùng thì tháng Mười hai của tôi cũng đến. Cái tháng với bầu trời xám lúc nào cũng xâm xấp nước như muốn khóc, cây cỏ sậm một màu rêu, gió hoang uốn cong làm cho ngày ngắn lại, mặt trời đôi lúc ngủ quên cho ngày thiếu nắng và lạnh lẽo. Cái tháng đánh dấu thời khắc kết thúc của một năm, kết thúc mọi việc trong kế hoạch, kết thúc những tích tắc buồn vui đếm sao cho đủ 365 ngày. Người mong chờ, người  thảng thốt, người xốn xang khi tờ lịch đã chuyển màu. Sắp kết thúc rồi ư một năm? Bao điều bấy lâu đang mới chợt một ngày được gọi là năm ngoái, là cũ kỹ, là xa xưa...để rồi lại thẫn thờ tiếc nuối.


Vậy thì tại sao tôi lại mong đợi ngày của tháng Mười hai đến vậy? Tôi ghét mùa đông mà lại thương nhớ tháng Mười hai, yêu cái ngày 14? Hơn ba mươi năm qua đi, tôi đón những ngày của mỗi năm chẳng ngày nào giống ngày nào. Ngày 14 dường như cũng vậy, mỗi năm mỗi khác trong cách chuyển biến của sự việc, trong cách suy nghĩ cũng như sự trưởng thành của bản thân. Mà càng lớn bao nhiêu tôi càng thấy cuộc sống chuyển màu bấy nhiêu (thật may là qua con mắt nhìn của tôi, màu xám thật ít, ngoại trừ cái bầu trời ngoài kia hôm nay bỗng dưng xám xịt).

Sweet November


Tôi vẫn trở lại blog của mình để đọc nhiều hơn là để viết, để tìm lại những ngày cũ, đã rất xa, hoặc còn gần lắm. Những ngày của những niềm vui lẫn trong uẩn ức, của những hạnh phúc xen lẫn muộn phiền. Trong những câu chuyện thật, hư ấy tôi thấy tôi nửa mạnh mẽ nửa mong manh, nửa mê đắm nửa hững hờ... Thực tế là chưa lúc nào trọn vẹn. Chưa khi nào trọn vẹn, ngay cả khi tôi đang rất hạnh phúc.


Giai điệu của It’s not goodbye như đang trôi, lờ lững... Tôi thấy hình ảnh của của Sweet November  hiện trên màn hình, Shara lôi thôi luộm thuộm y như tôi lúc này, váy dài tới mắt cá, áo len trùm kín cổ lụng thụng, bên ngoài khoác một chiếc áo len màu hồng phai. Có chăng là Sarah đội mũ và quàng thêm khăn, còn tôi thì không. Sarah trông đầy sức sống với nụ cười luôn nở trên môi, hành động đôi lúc kỳ quặc. Còn tôi thì không cười, không làm gì cả mà chỉ đang theo dõi theo cô ấy.

Sad angel

Em đang ngồi trong một quán cà phê nhỏ và ấm áp, hôm nay em uống cafe – thứ đồ uống mà em rất ít uống nhưng lại mê mải với mùi hương của nó. Chỗ em ngồi rất kín đáo, trừ một tấm kính trong suốt nơi em có thể nhìn ra ngoài lơ đãng trong phút vội vã, thong thả của những lạ xa đang lướt qua trên phố.  Mùa đông đã đến rồi.
Em đã cố gắng để bỏ blog, đã cố gắng quên hẳn đi một góc nhỏ bí mật của riêng mình. Bởi đã có lúc em ở đó, nhìn và cảm nhận những câu chữ, những con icon nhảy múa, cười đùa mà lòng tan hoang, vụn vỡ. Thực sự là em đã có những lúc cô đơn như thế, hoang vụn như thế cho nên đã muốn mình ra đi một cách thật nhẹ nhàng. Trả lại cho blog chỉ là những niềm vui, không phiền muộn. Mà thực ra em biết, phần lớn người đến với nó (blog) bởi vì họ quá cô đơn, quá mệt mỏi với những lo toan cuộc sống thường nhật mà tìm tới nó để nương náu vào. Chí ít ra, blog là nơi họ có thể gửi gắm vào những tâm tư có thể là thật, có thể là hư nhưng đều thể hiện được cái tôi một cách gián tiếp qua cách họ viết và giao tiếp với mọi người. Em đã cố gắng cân bằng mình một cách tích cực nhất có thể, nhưng em lại không làm được. Có lẽ bởi trong em quá nhiều trắc ẩn, quá nhiều sự nhạy cảm cần thiết  cho một tâm hồn mỏng mảnh.

Chật lòng...


Tôi thấy lạnh.
Không phải vì mùa đông ngoài kia, không phải vì thiếu một chiếc khăn hay chiếc áo ấm. Tôi lạnh vì một thứ đang ra đi, mãi mãi...
Tôi thấy mình co ro như một con mèo trong một góc phòng, trên một chiếc ghế lơ đãng và vô định nhìn qua một ô cửa. Phải, tôi là một con mèo, một con mèo yếu ớt, run rẩy trong sự lạnh lẽo đến kinh người. Một con mèo thèm sự ấm áp cho dù người ta có dùng chân hất đi vẫn quấn quýt, kêu rên những những tiếng kêu tuyệt vọng. Cái lạnh ở ngoài kia, của mùa đông đang ngoài ô cửa đâu lạnh bằng cái lạnh mà tôi đang cảm thấy. Tất cả cảm xúc đóng băng, khô cứng và tê liệt.

Thu cạn


Đã định không viết gì nữa, đã nghĩ cảm xúc bị vắt kiệt, khô rang và quăng vứt lăn lóc vào một xó xỉnh nào đó rồi nhưng hôm nay bỗng dưng em thèm được ghi lại cảm xúc này.

Khi nhìn một chiếc lá vẫn còn xanh mà thu đã cạn.

Khi đâu đấy một câu thơ vang lên trong thinh lặng, khẽ khàng...

Em đã không muốn ai đó bảo mình mong manh, yếu mềm. Em đã quyết buông rơi những xúc cảm trầm buồn, u mặc. Nhưng tôi ơi sao vẫn ngân lên những da diết của mùa đã qua...

Nhớ không tôi xanh rì một đầm sen trong ngày tháng bảy, ngày sen mới nhu nhú nụ khai mầm. Cạn chén cay nơi góc lều phơ phất những lá cọ khô dỗi hờn buông thõng. Người ngồi bên anh gương mặt như sương hồ, mắt nhìn sâu thẳm, không phải là em.

Thầm















Tôi đang nghe Đêm nằm mơ phố khi gõ những dòng này. Cảm giác trống trải thường nhật bủa vây lấy tôi. Ngoài kia đêm đã đi ngủ, vạn vật khác cũng đang ngủ, chỉ còn tôi và những giọt phố miên man thấm vào một không gian tưởng chừng sắp chìm hết và cũng sắp cạn kiệt tới tận cùng.

 Tôi muốn viết ra những suy tưởng của mình, muốn viết ra cho vơi bớt những con chữ những con chữ đang nhảy múa trong trí não tôi, những con chữ cười cợt, mỉa mai, lẫn than khóc... chúng nối đuôi nhau, cuốn chặt lấy nhau xếp thành một gương mặt bi thương, oán thán.