18 tháng 8, 2012

Em độc thân, em quyến rũ

Nàng đã ngoài ba mươi tuổi, nàng độc thân. Và bây giờ là 00h: 12', có bao nhiêu người giờ này còn đang thức cùng nàng?
Những người độc thân thường thì có phong cách sống có phần khác với những người có đôi có cặp. Ví như lúc họ chơi thì người khác đang tất bật với bộn bề bao việc. Hay như lúc họ ngủ thì người khác đang ăn uống tụ tập hoặc ngược lại. Thường là thế, họ sống ít có trật tự về giờ giấc sinh hoạt.
Mà kể cũng lạ. Khi nàng ở độ tuổi hai mươi, nàng cũng sống một mình, tự lập, chưa gắn bó với ai cũng chẳng ai nói với nàng và nàng cũng chẳng hề có khái niệm độc thân. Ấy vậy mà đến ngưỡng tuổi ba mươi nàng bắt đầu biết đến khái niệm đó dù nàng vẫn sống cuộc sống như thời còn hai mươi.

15 tháng 8, 2012

Những con bò tội nghiệp

                      


Tôi,
một con bò tội nghiệp,
một sớm mai ngồi nhai lại những kỹ niệm,
nhai lại tiếng cười,
nhai lại nắng,
gió...

Tôi
một con bò tội nghiệp
đang trưa, nhai lại quá khứ
nhai lại nước mắt, nhai lại tiếng hát
nhai lại chia ly...

Tôi
một con bò tội nghiệp,
một con bò giữa khuya, nhai lại tình sâu
nhai lại gối chăn, nhai lại cơn đau
nhai lại đêm mưa
nhai lại phố phường, nhai lại bóng mình
vách tường...

rồi dằn vặt
xóa bôi...

Yêu dấu
xin đừng buồn
vì cách gì chúng ta thật sự cũng chỉ là những con bò tội nghiệp, lạc giữa nhân gian...

14 tháng 8, 2012

Những trái tim vỡ



Trong cuộc đời hẳn ai cũng một đôi lần để trái tim mình vỡ ra khi tình yêu vỗ cánh bay đi. Có người chờ cho thời gian chữa lành, người khác mau chóng tìm người chữa hộ vết thương, số còn lại cứ để vết thương đó âm ỉ như một cách trừng phạt mình, và người kia cứ chấp nhận đi hết cuộc đời với một vết thương như thế.

Khuyết

Chị, một người mang một vết thương lâu lành sau cuộc hôn nhân đổ vỡ. Qua khoảng thời gian để cho vết thương bung ra nhức nhối và tiết thành những dòng nước mắt mỗi đêm thấm gối. Chị gượng dậy, tự tìm cho mình một ngôi nhà, một công việc thay vì trước kia khi ở với chồng, chị như một con búp bê trong lồng kính, ăn những món chồng thích, mặc những đồ chồng thích, gặp những người chồng thích, trang điểm theo cách chồng thích và ngay cả mùi hương cũng là mùi hương chồng thích. Cho đến khi nhận ra mình chỉ là thứ búp bê lâu ngày trong tủ kính, khi nào cần người ta mới đưa ra ngoài cho nên chị không biết được cuộc sống ngoài kia, chồng chị còn có người phụ nữ khác.

Giờ chị tự làm điều mình thích bằng vốn liếng sau cuộc hôn nhân. Bắt đầu bằng buôn bán nhỏ, sau lập công ty, dần dần chị có một gia sản mà không nhiều đàn ông thành đạt có được. Chị gặp một người đàn ông khác trong những lần làm ăn. Anh ga lăng, săn đón và theo đuổi chị. Mặc cho những lời khinh miệt từ chị trao cho anh, anh vẫn kiên nhẫn chịu đựng. Anh luôn bên chị khi chị cần, bất kể giờ nào, bất kể ở đâu. Lâu dần chị chấp nhận tình cảm của anh, nhưng trớ trêu anh là người đàn ông đã có gia đình với ba đứa con cần chăm sóc. Nỗi tức giận dồn nén chị ra sức sỉ vả, trì triết nhục mạ cầu xin anh buông tha chị. Nhưng anh thề thốt rằng chỉ yêu mình chị, nhưng hãy hiểu cho anh anh không thể bỏ vợ vì còn ba đứa con thơ dại. Chị cũng cần anh trong những việc làm ăn, anh cần sự giúp đỡ tài chính từ chị. Mối quan hệ ràng buộc lắt léo khiến chị không thể bỏ anh. Còn tình yêu đã mất đi rồi, làm sao có được tình yêu khi ai cũng đầy toan tính?

Chị chấp nhận trở thành người phụ nữ trong bóng đêm của anh. Không biết đến bao giờ mới có ngày anh dẫn chị bước ra ngoài ánh sáng. Như hiểu được nỗi buồn sâu thẳm bên trong chị, anh bù đắp bằng tất cả điều kiện chị đưa ra (ngoại trừ bỏ vợ). Tim chị lại nhói lên những vết thương còn non mới khi thấy những cặp vợ chồng cùng con cái bước chân vào nhà hàng, cùng nhau thăm gia đình, bạn bè vào những ngày lễ. Nhiều lần chị đã nghĩ: mình, cái gì cũng không có, ngoài tiền...

Tròn

Còn chị, một phụ nữ xinh đẹp, khi 18 tuổi như bông hoa chớm nở được nhiều người nhòm ngó. Chị thuộc về một người đàn ông hơn chị 10 tuổi giàu có với số tài sản tích góp được sau bao năm lao động tích góp ở nước ngoài. Nhưng dù anh có chiều chuộng chị bao nhiêu, yêu thương chị thế nào chị cũng không hề có sự rung cảm. Có lẽ vì thế sau năm năm chung sống cùng nhau chị và anh vẫn chưa có một mụn con để ràng buộc. Hôn nhân lung lay như ngọn đèn trước gió. Rồi chị gặp người đàn ông khác trong một chuyến tàu về quê, nhỡ tàu, cả hai cùng thuê một nhà trọ để giảm bớt chi phí. Cả đêm hai người không ngủ, họ chia sẻ về cuộc sống gia đình. Người đàn ông đã có vợ và hai cô con gái, có lẽ vì những năm chung sống với quá nhiều bổn phận và trách nhiệm, tình cảm vợ chồng cũng đã mai một. Hai người, hai cuộc đời với một cuộc hôn nhân không hạnh phúc như tìm ra nửa kia mới là nửa đích thực của mình. Họ ước hẹn khi trở về nhà họ sẽ gặp lại nhau.

Bất chấp sự phản đối của gia đình, trước lời van xin của mẹ, quát mắng của bố và trừng phạt của chồng. Nửa đêm chị mở cửa sổ trốn đi cùng anh. Chị nhớ đêm trăng rằm hôm đó đã giúp chj không bị rơi xuống rãnh sâu ngay sau nhà. Trăng cũng giúp chị băng trên đường không một trở ngại để chị đến trung tâm bưu điện thành phố năn nỉ nhân viên bưu điện cho chị điện thoại nhờ. Anh không phụ lòng chị, hai tiếng sau họ gặp nhau và cùng trốn đến một nơi mà không ai biết họ bắt đầu cuộc sống mới. Họ trở về nhà khi sự đã rồi với đứa con hai tháng tuổi. Bố mẹ chấp nhận chị, chồng chị chấp nhận ly hôn và anh cũng kiên quyết dứt khoát với vợ cũ. Cuộc sống của họ bình ổn trở lại với hai cô công chúa xinh xắn và đáng yêu cùng một cơ ngơi kha khá trong thành phố.

Trong một chuyến đi du lịch, chị kể chuyện với tôi về cuộc hôn nhân sóng gió này. Tôi hỏi chị: Khi chị trốn nhà đi, chị có nghĩ nếu anh không đón chị, không tìm chị trong đêm ấy thì chị sẽ thế nào? Chị bảo chị chưa hề nghĩ đến chuyện đó, lúc đó chị chỉ nghĩ là mau chóng gặp được anh, gặp được tình yêu đích thực của mình. Rồi chị ngẩn ra: ừ nhỉ, nếu hôm đó anh ấy không đón chị thì chị sẽ thế nào nhỉ? Nhưng chị lại bình tâm trở lại câu chuyện, chị nghĩ rằng chị và anh có lương duyên từ trước. Vì đêm đó các điểm điện thoại trong thành phố đều đóng cửa chị may mắn gặp được một điểm duy nhất còn phục vụ khách, gặp được nhân viên giàu tình người, và may mắn là người có số điện thoại chị gọi đến đã cho chị gặp anh.

Từ bỏ tất cả điều kiện vật chất đằng sau để bắt đầu với cuộc hôn nhân đầy sóng gió không một chút tính toán. Tôi hỏi chị, có bao giờ chị ân hận vì lựa chọn của mình không? Chị mỉm cười với ánh mắt viên mãn: "Cuộc hôn nhân nào cũng có nhiều sóng gió nhưng anh chị hạnh phúc khi có nhau. Sáng mai em thử hỏi anh xem, đi mấy ngày rồi anh có nhớ con không. Chắc chắn anh sẽ nói với em là có chị rồi lúc này anh không cần con". Tôi bật cười vì ý nghĩ kỳ quặc, nhưng ngẫm ra mới thấy ba ngày qua anh chị không hề điện thoại về hỏi thăm cô con gái út mới ba tuổi đang ở nhà với bà ngoại. Tình yêu của anh chị vượt trên tất thảy, trên cả tình mẫu tử. Coi như chị đang có một hạnh phúc trọn vẹn với sự lựa trọn của mình. 

Tình yêu không phải là điều xa xỉ hiếm có khó tìm. Nó cũng không phải là nơi dành cho lý trí ngự trị vì nó chỉ có chỗ cho sự mù quáng. Tình yêu nó cũng giống như một món quà, nếu người ta biết cách trao tặng sẽ nhận được yêu thương trọn vẹn. Bằng không, sự tính toán sẽ giết chết mọi cảm xúc và thế nên, những mảnh vỡ từ trái tim mãi là vết thương lâu lành.  


P/s: Đêm nay tôi nghĩ nhiều về những mảnh vỡ. Những mảnh vỡ như những vết thương từ nơi trái tim, có những vết thương được ghép lại trọn vẹn, nhưng cũng có những vết thương được ghép vội vàng khiến chúng càng mở rộng không thể lành. Có mấy người dám đánh đổi tất cả những gì mình có để tìm kiếm cho mình một nơi trú ẩn mới cho trái tim mình? 

10 tháng 8, 2012

Vẩn vơ

1. Chuyện phố
Trong entry trước có một cô bé rất dễ thương vào còm nói thế này: "Em ghét phố! Vì phố toàn làm em buồn thôi!". Nhận định cô bé rất dễ thương vì lúc đó đọc còm của bé thấy xúc động lắm. Có cái gì đó khẳng định, lại có cái gì đó đôi phần nũng nịu, thêm cả đôi phần dịu dàng... Nhưng sau đó cũng trở lên tĩnh lặng... Phố làm người buồn ư?
Nơi phố nằm, bất kỳ một góc nhỏ nào cũng đã từng là chốn hò hẹn của các cặp tình nhân. Khi phố lên đèn cũng là lúc tình nhân tay trong tay rong ruổi trong hành trình yêu thương ấy. Có yêu thương chìm trong đáy mắt, có nụ cười hạnh phúc, có cái nắm tay rất chặt và có cả những cái ôm giấu đêm. Nhưng cũng có những giận hờn trách cứ người trễ hẹn, có cả nước mắt sau hờn dỗi... và có cả những cuộc chia tay mà "người ra đi đầu không ngoảnh lại". Thế nên phố buồn.
Tôi đã từng thấy ghét phố như thế. Bởi mỗi bước chân trên phố, đâu đâu cũng gặp những hình ảnh của người đó. Từ dáng hình, chiếc áo, màu xe, bản nhạc  và ngay cả mùi hương cũng hoà vào phố. Những lúc đó thấy lòng thắt lại bởi những tươi nguyên, vạn vật còn đó còn người thì đi xa lắm... thế nên phố buồn. Nhưng giờ mỗi lần đi qua một hàng cây, một quán nhỏ lại lâng lâng một cảm xúc an nhiên và mỉm cười. Thì ra đã có thời mình như thế...
Mong sao cô bé kia, một lúc nào đó sẽ tìm được sự an nhiên mỗi khi bước chân xuống phố. Để thấy rằng phố là người bạn trung thành nhất, dù qua bao biến đổi phố vẫn không quên em, vẫn là nhân chứng duy nhất cho những yêu thương phút ban đầu.

9 tháng 8, 2012

Mày tao và cậu tớ

1. Hôm rồi vào buổi trưa Hường gọi điện thoại cho tôi hỏi tôi đang ở đâu ra ngay nhà hàng Hương Duyên. "Mày ra ngay đi, con Duyên với con Thìn bảo tao không gọi được mày ra thì chúng nó lôi tao ra trảm đấy".
Họ là những người học cùng phổ thông với tôi, chính xác là học chung lớp từ cấp 1 đến cấp 3, riêng Duyên và Thìn thì còn học chung với tôi cùng trường đại học. Hường hiện là Phó chủ tịch liên hiệp HPN thành phố, Duyên là cán bộ Cục hải quan, Thìn thì công tác ở Công ty điện lực. Hường và Duyên cùng công tác trong thành phố với tôi, nhưng tính ra tôi chưa gặp Duyên cỡ cũng khoảng hơn 5 năm rồi. Dù thành phố có bé bằng bàn tay, dù thỉnh thoảng tôi ra gần khu nhà Duyên ở ăn sáng nhưng cũng chưa bao giờ gặp. Còn Thìn, trước làm ở chi nhánh Móng Cái, mới chuyển công tác vào đây hơn tháng gì đó do có sự thuyên chuyển công tác của chồng. Tôi lâu rồi cũng không gặp Thìn, nhưng ít ra thỉnh thoảng tôi đi công tác Móng Cái cũng có lần gặp.
Khi tôi đến, bọn chúng đang râm ran chuyện trò xung quanh một chiếc bàn trên bày biện toàn tôm, cua, cá, ghẹ... Thìn nhìn thấy tôi đầu tiên, nó hét tên tôi khiến cho mọi cặp mắt xung quanh đổ dồn về phía tôi khiến tôi e ngại. Bọn chúng ấn tôi ngồi vào một chiếc ghế đã chuẩn bị sẵn, gắp đầy thức ăn vào bát tôi đồng thời đặt trước mặt tôi một cốc bia to sụ. Bọn chúng khen tôi này kia, rồi trách móc, hỏi han tình hình. Chúng tôi xưng hô với nhau toàn những "mày" và "tao". "Mày nhớ không? Hồi học phổ thông ấy, con Thìn Biển suốt ngày bị đau bụng tao với mày phải đưa nó về. Hồi đó nó gầy như que củi giờ không biết chồng nó chăm nó kiểu gì mà như xe lăn thế này". "Tao nhớ thấy Dũng dạy thể dục, đuổi theo bọn mình khắp đồi Nhà máy bia khi bọn mình trốn tiết sau". "Thằng Hưng hồi đó trốn tiết trèo cửa sổ, bị bọn trốn học lớp khác tóm đựơc ở dưới. Chúng nó chơi đểu túm nó lên giao cho thầy". "Hồi bọn mình học đại học ấy, toàn vào nhà chị gái H ăn cơm. Mình nhớ nhất món cá kho và rau bắp cải luộc. Mày có bí quyết gì mà kho cá và làm mắm chấm ngon thế, truyền lại bí kíp cho bọn tao đi. Từ hồi lấy chồng, tao toàn bị gia đình chồng chê vụng". "Con Hường Huân, từ hồi học phổ thông bọn tao đã biết sau này thế nào mày cũng thành lãnh đạo. À, tao nhớ đám cưới mày mấy chục cái xe con lối đuôi nhau làm bụi tung thị trấn. Ông Cương nhà mày giờ còn hách nữa không? Bọn tao trước ghét ông Cương nhà mày lắm, cái kiểu coi thường người khác ấy". "Lâu rồi mày có gặp con Huyền không? nghe nói vợ chồng nó trục trặc à?"...
Tôi như ù tai đi trước những "mày",  "tao" ấy. Nhưng tôi được cười một cách thoải mái, không phải ý tứ trong từng câu chữ, không phải cân nhắc trong từng câu chuyện. Bởi chúng tôi đã có những cái chung, câu chuyện của người này cũng đã là câu chuyện của người kia. Và tôi, rất lâu rồi tôi không ngồi với những "mày", "tao". Không được nghe ai nhắc lại những kỷ niệm trong những ngày đi học. Giờ tôi gặp lại, hình dung và nhớ da diết một thời thơ dại ấy và tôi được trở lại là mình.
2. Chúng tôi thường xưng hô với nhau là "cậu", "tớ". Cậu ấy trước là một người bạn, sau chúng tôi cùng hợp tác trong một vài công việc. Chúng tôi quen nhau tình cờ khi tôi đến hẹn với một cậu em làm việc ở Sở XD. Khi đó cậu đi từ trong ra và tôi đứng ở sân. Cậu ấy thấy tôi, nhìn và mỉm cười dù chúng tôi chẳng quen biết. Khi đó cậu em bước ra, chúng tôi cười nói và tôi im bặt khi thấy cậu ấy đến gần. Cậu ấy hỏi cậu em tôi rằng tôi là bạn à? Giờ chúng tôi định đi đâu có thể cho cậu ấy đi cùng không? Chúng tôi quen nhau như vậy.
Cậu em sau này thường giới thiệu cậu ấy với mọi người rằng cậu ấy "trước là bạn của tôi, sau là bạn của bà chị". Bởi sau khi quen nhau, cậu ấy thường xuyên điện thoại cho tôi, kể cho tôi nghe về công việc, về các mối quan hệ kể cả những mối quan hệ rất riêng tư. Chúng tôi thường đi ăn cùng nhau, cùng chia sẻ những cuốn sách, cùng chơi với những người bạn. Cậu ấy kể cho tôi về những chuyến đi, hay mua quà hay lưu lại hình ảnh những nơi cậu đến. Về mức thân thiết, có khi cậu ấy còn thân với tôi hơn cả cậu em. Cậu ấy luôn bảo, tôi là người bạn thân thiết nhất của cậu ấy. Mọi người luôn nghĩ chúng tôi có "cái gì đó" hơn cả tình bạn thông thường, nhiều khi tôi cũng nghi ngại thử hỏi liệu có đúng như vậy không? Sau đó tôi bật cười và xua đi những suy nghĩ đó.
Tình bạn đó cũng đã kéo dài gần năm năm rồi, cũng chẳng có điều gì quá ấn tượng. Qua những điều đã thấy trong cuộc sống của cậu ấy, tôi thường bảo cậu ấy là người đàn ông đáng thương, cứ bỏ tiền ra mua vui trong chốc lát rồi lại về gặm nhấm lỗi cô đơn một mình. Cũng một vài người nói rằng cậu ấy thích tôi, tôi chỉ cười và nói tôi cũng thích cậu ấy đấy chứ, dù cũng chẳng hiểu cái thích đó nói lên điều gì. Chỉ là cậu ấy hay làm cho tôi cười, hay để cho tôi thấy mình là người quan trọng. Nhưng tất cả cũng chỉ có vậy.
Cậu ấy bảo rằng, thực sự không muốn tôi trở thành đối tác trong công việc. Nhưng chúng tôi vẫn trở thành đối tác. Vì là đối tác cho nên tôi nhìn ra một góc rất riêng trong con người cậu ấy. Không phải chỉ bây giờ, mà ngay cả trước kia. Mỗi khi cậu điện thoại tôi lại hỏi: "Tớ có thể giúp gì cho cậu nào"? và kèm theo nụ cười để cậu ấy hiểu rằng tôi biết tỏng cậu ấy nghĩ gì. Mà quả là như vậy, sau những câu chuyện thì cậu ấy luôn hỏi tôi có biết người này người kia không, biết việc này việc kia không... Và tôi lại giúp cậu như một người bạn. Mối quan hệ bạn bè của chúng tôi đơn giản là vậy. Và tôi hiểu tại sao cậu lại muốn tôi là bạn, không muốn là đối tác. Tôi nghĩ, dù tôi có nhìn ra góc kia của cậu thì cũng coi đó như một quy luật của cuộc sống.
Trước khi trở thành đối tác, chúng tôi là bạn. Nên tôi giữ cái gốc là bạn để giải quyết tất cả công việc của đối tác. Hi vọng cậu ấy cũng vậy.

Mr Busy

Lâu rồi mình không viết gì cả nhận ra mình bắt đầu lười. Không phải mình không có cảm xúc mà đơn giản là quá nhiều cảm xúc và cảm xúc đó thực sự là muốn dành riêng cho mình. Umh.... hình như mình dạo này xuất hiện thêm một tật xấu đó là tính ích kỷ. Mình luôn tìm cách che dấu, không chia sẻ cảm xúc của mình cho mọi người nữa. Mình thật xấu tính!
Tật xấu của mình liên quan tới Ngài bận rộn. Mình thấy mọi cảm xúc của mình dường như đã bị Ngài nắm giữ. Ngài vui thì mình vui, Ngài buồn thì mình buồn, Ngài lo lắng thì mình lo lắng... Nhiều khi mình cũng tự hỏi rằng tại sao mình như thế? Từ lúc nào xuất hiện trạng thái cảm xúc đó? Mình thực sự không biết. Việc này nếu có hỏi Ngài tại sao thì mình tin là Ngài cũng chẳng có câu trả lời cho mình. Bởi từ bao giờ Ngài thay đổi thói quen vì mình chính Ngài cũng không biết nữa cơ mà.
Mình nhớ khi Ngài thông báo một tin quan trọng. Tin này liên quan tới tiền đồ của Ngài về sau. Khi nhận thông báo, nghe giọng Ngài đầy phấn khích và lo lắng mình đã có một cảm giác lâng lâng. Bởi từ trong sâu thẳm mình biết, chỉ cần Ngài vui mình sẽ vui, thậm chí còn vui mừng hơn cả Ngài. Ngài coi trọng sự nghiệp, và mình sẽ làm những điều có thể để giúp Ngài tạo dựng sự nghiệp đó. Vậy là, khi Ngài bận rộn một thì mình bắt đầu bận rộn gấp đôi. Bởi mình chạy đua cùng Ngài, song hành cùng Ngài trong mọi hoạt động. Tất nhiên là, mọi hoạt động mà Ngài chia sẻ. Có những điều Ngài không chia sẻ, mình biết và điều đó nhiều khi làm đầu óc mình loạn lên. Dù gì, mình cũng là phụ nữ, mình không chịu được áp lực, nhất là áp lực đến từ Ngài. Chỉ mong sao Ngài giữ lời hứa với mình rằng sẽ không nói dối mình, mình tin Ngài về điều đó. Và dù mình không hứa với Ngài điều tương tự nhưng mình hiểu là Ngài biết mình không bao giờ nói dối Ngài.
Mình yêu Ngài, yêu sự bận rộn của Ngài. Sự bận rộn khiến mình thấy được con người thực sự của Ngài. Tuy nhiên có lúc làm mình buồn đôi chút vì Ngài hạn chế những "cơn hâm", bởi những "cơn hâm" đó đã làm mình thấy Ngài đáng yêu biết bao. Và rồi tự lúc nào "cơn hâm" của Ngài cũng truyền sang mình, giống như việc mình chạy và có người tiếp sức vậy.
Cũng có lúc Ngài thật đáng ghét. Sự bận rộn của Ngài nhiều khi làm Ngài quên mất mình, quên mất lời hứa với mình. Như lúc này đây khi mình đang gõ những dòng này thì Ngài đang họp, và mình thì không biết cuộc họp khi nào kết thúc. Mình đợi, đợi...
Mr Busy! Em ghét ngài!

5 tháng 8, 2012

Em gái

Em gái kém mình bốn tuổi. Mẹ sinh em khi cả gia đình đã chuyển ra Quảng Ninh rồi. Ngày mẹ sinh em, mình không nhớ rõ lắm hình hài bé xíu của em thế nào. Nhưng mình lại nhớ rất rõ nơi trạm xá mẹ nằm, nhớ rất rõ con đường đất mình lũn cũn chạy theo chị cả mang cơm cho mẹ. Nhớ rõ những quả trứng gà luộc đáng ra là mẹ phải ăn hết chúng sau sinh nhưng mẹ lại cho mình hai quả. Mình nhớ rõ là thế!
Mình nhớ khi em còn bé bụ bẫm kháu khỉnh vô cùng. Bố vì muốn có con trai, muốn cho anh trai mình có thêm một cậu em trai để chơi cùng nhưng vì em là gái cho nên em trở thành con trai gia công của bố. Mái tóc em được cắt tém, quần áo em mặc được cải tạo, trông em chẳng khác gì thằng con trai thật.
Bố chiều em lắm. Mỗi lần bố làm về là lại ôm lấy em tung lên rồi cưng nựng dù lúc đó em cũng bốn tuổi rồi. Điều đó cũng chẳng khác thường gì vì khi em học lên lớp 4 bố vẫn cho em lên cổ kiệu đi khắp xóm, và kể cả lúc đó trông em vẫn như thằng con trai vì em vẫn là "con trai gia công" của bố.
Em về ngoại hình ngay từ bé đã khác mình rồi. Mình lúc nào cũng yếu ớt nhưng em từ bé đã luôn khoẻ mạnh. Thế nên mình gầy còm bao nhiêu em lại mập mạp bấy nhiêu. Cậy có sức khoẻ và được bố chiều chuộng lên ở nhà em chẳng sợ ai cả, bởi nếu ai động đến em thì đã có bố "xử lý". Chẳng thế mà có lần, khi cả nhà ngồi quây quần trong một gian nhà trên hai chiếc giường cùng cười nói vui đùa. Không biết mình đã nói câu gì mà em đứng dậy từ trong lòng bố phi sang chiếc giường mình tát vào mặt mình một cú tát nổ đom đóm mắt. Thề với em rằng, đó là cú tát trời giáng, vì cho đến tận bây giờ nếu ai dùng đến từ "nổ đom đóm mắt" là mình nghĩ đến cái tát của em. Nó làm mình cảm thấy bỏng rát, trời tối sầm và chỉ có những đốm sáng li ti trước mắt. Mình trân ra nhìn em, ngạc nhiên tột độ vì hết sức bất ngờ. Mẹ và anh chị cuống quýt ôm lấy mình rồi xem dấu tích em để lại. Mình gạt tay mọi người, chạy vào buồng, lên một chiếc giường trùm chăn và dấm dứt khóc. Ở bên ngoài mình thấy tiếng bố quát, tiếng em khóc. Hình như đó là lần đầu tiên em bị bố quát mắng. Và mình, lần đầu tiên kể từ lần bố dùng roi đánh vì tội làm mất chìa khoá thì cho đến nay em là người dám tát mình.
Khi em vào cấp III, mình vào đại học. Các anh chị đã có cuộc sống riêng cho nên mọi việc nhà lớn bé em đều phải lo toan. Cơm nước, lợn gà, ruộng vườn... tất cả. Kể cả khi mình ở nhà, những việc nặng luôn luôn là em làm thay mình mà không một lời than phiền. Khi em vào đại học, vẫn tính chi tiêu tiết kiệm. Lần nào từ trường về em cũng mua quà cho mình, khi thì chiếc áo, khi đôi dép, khi chiếc túi xách mặc dù khi đó mình đã đi làm rồi.
Rồi em ra trường, chờ việc. Thời gian chờ việc đối với em quả là khoảng thời gian buồn khổ nhất. Em bức bách khó chịu khi mọi người trong đình, bạn bè đều có công việc riêng còn em vẫn phụ giúp mẹ những gánh hàng, những luống rau, những lợn gà. Em học công nghệ thông tin những muốn vào cùng ngành với anh trai và anh trai sẽ giúp cho em có một công việc phù hợp với ngành được đào tạo. Nhưng cuối cùng, em trở thành nhân viên ký gửi của Bưu điện, không thoả mãn, bố vẫn tiếp tục xin việc cho em.
Em lấy chồng. Quyết định của em nhận được sự phản đối của mọi người trong gia đình. Chồng em, dù giỏi dang nhưng sức khoẻ không được như người khác. Bố mẹ, anh chị sợ em sau này sẽ khổ vì chồng bệnh tật. Nhưng em vẫn quyết, bố không ngăn cấm nữa nhưng ngày cưới bố chỉ mở tiệc nhỏ, không cho em mặc áo cưới. Em nói với mình: "Nếu T được như H, T sẽ không lấy chồng lúc này đâu". Em cưới khi em 26 tuổi, mình nghĩ em lấy chồng vì em yêu cậu ấy, không phải vì lý do gì cả. Nếu không yêu, thương cậu ấy em sẽ không vượt qua được những ngày gian khó.
Khi em cưới cũng là lúc Đài truyền hình có quyết định tiếp nhận em. Em không đi làm mà quyết định ở nhà giúp chồng kinh doanh. Mọi người đều tiếc cho em, nói mất bao năm học hành lại vứt bằng ở đấy. Anh trai bảo "Học để có kiến thức, sau này nuôi dạy con phí sao được". Mình chỉ im lặng nhìn anh, có những điều mình không biết nói như thế nào mới phải.
Chồng em bị mắc căn bệnh Viêm cột sống dính khớp. Khi mang thai đứa con đầu lòng, em thường sang mình đưa đi khám thai. Mình ra bến phà đón em, nhìn thấy em đi bộ từ dưới phà lên, bên phải em là người chồng mà em yêu thương đang nhích từng bước khó nhọc. Cánh tay chồng đặt lên vai em, tin tưởng. Hình ảnh đó mãi mãi mình không quên, khi đó mình xót xa cho em thì em, rạng ngời hạnh phúc.
Tối qua khi mình điện thoại, cô con gái thứ hai - Anh Thư của em sắp bước vào sinh nhật lần thứ 3 líu lo khoe với bác là cháu viết chữ O đẹp lắm. Em kể, Anh Thư "đểu" lắm. Lấy hết sổ sách của mẹ ra tập viết chữ O, chữ nào xấu Anh Thư giấu đi, chữ nào đẹp mới mang khoe. Em bảo Anh Thư viết chữ đẹp hơn chị Hồng Vân, chị Hồng Vân cãi là "con muốn làm bác sỹ, viết chữ xấu thì mới làm bác sỹ được"!  Rồi em càu nhàu, mình điện thoại đúng lúc em đang làm thơ, giờ thì mất hứng viết tiếp rồi.