9 tháng 6, 2012

Notting hill

Hôm nay muốn viết mà không thể viết được, kỳ quá... Cả ngày xem phim và ngủ, cũng lười cả việc ra phố vì thời  tiết hanh hao rét mướt. Post lại bài viết này chia sẻ mọi người một ngày "nguội" của Flying nhé !

Anh có tin vào những câu chuyện cổ tích không? Ý em là những câu chuyện cổ tích thời hiện đại ấy. Cách đây hơn chục năm rồi chính xác là vào năm 1999 tại thị trấn nhỏ Notting hill...
Cuộc sống bình dị tại thị trấn Notting hill
Mà anh phải trả lời em đã, anh có tin không? Hãy nói là tin đi vì như thế anh mới được nghe em kể về câu chuyện cổ tích này.
Thị trấn đó bé lắm, bé đến nỗi anh chàng Will Thacker thuộc lòng những thói quen của từng người sống trong thị trấn. Chàng có một tiệm bán sách hướng dẫn du lịch nhỏ, hàng ngày chàng đi qua khu chợ bán hoa quả để đến cửa hàng của mình. Mọi việc sẽ bình yên tiếp diễn như vậy cho đến một ngày kia tại cửa tiệm của chàng xuất hiện một khách hàng xinh đẹp.
(Anh có thấy nàng đẹp không? Em thì thích mê mẩn những cô gái xinh đẹp mà lại yêu thích những cuốn sách)
Chàng trai của chúng ta mới đầu cũng chẳng bận tâm đâu bởi chàng đang bận mải kiếm tìm những cuốn sách nhưng khi ngước mắt lên thì ôi chao, anh có thể tưởng tượng thế nào không? Chàng Thacker của chúng ta sững sờ đến bối rối trước vẻ đẹp đáng kinh ngạc của nàng. Nàng là ai anh biết không? Nàng là Anna Scott - nữ minh tinh nổi tiếng của Hollywood, hiện đang ở thị trấn Notting hill để quay một bộ phim, nhưng mà lúc đó chàng trai này chẳng biết nàng là ai đâu- và giờ nàng ở đây, trong tiệm sách của chàng để tìm cuốn sách mà nàng yêu thích. Nhưng cuốn sách đó, theo như anh chàng nói thì nó chẳng có gì đáng thú vị cả và chàng giới thiệu cho nàng một cuốn sách khác, cuốn sách mà chàng tin là tác giả đã từng đến đó rồi mới viết được như vậy. (Em cá với anh là anh chàng này dễ đã đọc hết tất cả cuốn sách trong tiệm đó lắm).
 (anh thấy chàng thế nào, hiền lành, lịch thiệp đúng không? Chẳng thế mà nàng Anna scott của em đã cảm mến chàng ngay từ giây phút đầu đấy).
Khi nàng ra khỏi cửa tiệm với cuốn sách nàng thích rồi - đương nhiên là không phải cuốn chàng giới thiệu đâu, nàng là người cá tính mà - thế nhưng chàng Thacker còn đứng ngẩn ngơ mãi vì giây phút gặp gỡ vừa rồi.
Anh này, anh có tin vào chữ "duyên" không? Chẳng phải là "hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, vô duyên đối diện bất tương phùng" là gì. Không có duyên mà nàng thì sống ở Mỹ, chàng thì sống ở Anh, rồi họ gặp nhau trong một tiệm sách. Dù rằng nàng là người nổi tiếng có thể đi bất cứ đâu nàng muốn và nàng có thể gặp bất cứ ai trong cuộc hành trình đó. Nhưng sao nàng lại không gặp anh nhỉ? Ha ha... Em đùa thôi vì nếu có gặp thì cũng chẳng để lại ấn tượng gì cho nàng đâu vì trông anh đáng ghét thế mà. Đâu có đẹp trai, hiền lành chất phác như Will Thacker chứ!
Còn chàng Thacker thì lại khác, rõ ràng là chàng có duyên với nàng rồi cho nên định mệnh lại khiến xui chàng và nàng lại đụng độ nhau khi chàng đang băng băng đi về phía cửa hàng của mình với cốc nước cam trên tay, và cái cốc nước cam đó chính là nguyên nhân đưa nàng đến căn hộ của chàng. Bởi vì, chiếc áo của nàng đã bị chàng đánh đổ cốc nước cam lên đó!!! Và chàng trai lịch thiệp Will kia lẽ nào để nàng đi với một vệt bẩn loang rộng trên chiếc áo của người đẹp cơ chứ. Giải pháp tối ưu lúc này là, nhà chàng ngay kia thôi nàng hãy vào đó mà thay đồ.
Tại nhà chàng thì sao nhỉ, đoạn này em thích lắm vì khi chàng mời nàng uống nước, nàng nói không, mời nàng uống cà phê, nàng nói không, mời nàng chút điểm tâm, nàng nói không, mời nàng chút nước cam, nàng nói không. Em cứ tưởng chàng hết kiên nhẫn cơ đấy vậy mà chàng vẫn ôn tồn hỏi: "Có điều gì có thể khiến cô thôi nói không không?" và câu trả lời tiếp theo anh thử đoán xem là gì nào?
Không! - Nàng vẫn trả lời thế nhưng nét mặt nàng thì đáng yêu vô cùng. Wo, em thích cá tính của nàng vô cùng tận.
Nàng rời khỏi nhà chàng sau khi thay đồ, nhưng bất ngờ nàng quay đầu lại và đặt lên môi chàng một nụ hôn! Ngạc nhiên chưa, nhưng mà em dám chắc đó là tình yêu đấy! Vì tình yêu thì chẳng có luật lệ nào cả. Tình yêu chẳng quy định ai phải yêu ai mới đúng hay yêu như thế nào mới hợp. Anh nhớ ông George Bizet đã viết trong vở opera Carmen của mình thế thế nào không? “Love is a gipsy child and knows no law” - nghĩa là: Tình yêu là một đứa trẻ tinh quái và nó chẳng biết luật lệ là gì hết!
 Tình yêu như một đứa trẻ tinh quái, nó chẳng biết luật lệ là gì hết!
Cho đến tận tối hôm đó khi ngồi xem phim cùng anh bạn, chàng Thacker mới biết là mình đã gặp và hôn nàng - Anna Scott, nữ minh tinh nổi tiếng của Hollywood! Quả là điều choáng ngợp và bất ngờ nhất trong cuộc đời chàng.
Vài ngày sau, chàng nhận được lời mời của nàng đến nơi nàng ở tại khách sạn Ritz. Đáng tiếc thay anh chàng Spike bạn ở cùng phòng do đãng trí làm chàng đến đúng lúc nàng Anna đang trả lời phỏng vấn của báo chí. Để gặp được nàng chàng phải nhận mình là phóng viên của tạp chí Ngựa và Chó săn - chàng lanh trí ra phết anh nhỉ. Chàng hỏi nàng những câu hỏi như là: "Trong bộ phim của cô có con ngựa nào không?" "Cô nghĩ sao nếu có ngựa trong phim cô?". Vẻ ngây thơ đến đáng yêu của chàng khiến nàng có ý định dẹp bỏ các cuộc hẹn tối đó để đề nghị chàng cùng đi chơi. Chàng Thacker thật thà quá mức khi nói rằng tối nay chàng phải đến dự buổi sinh nhật của em gái. Điều đó chẳng thay đổi được ý định của Anna một khi nàng đã muốn ở bên chàng, cho nên nàng đề nghị cho nàng đi cùng đến đó.
Ở nhà Thacker, không đèn flash, không cánh báo chí, không sự bủa vây của người hâm mộ. Nàng Anna được đối xử như một người bình thường chứ không phải với một siêu sao, dù lúc đầu cũng có đôi chút khó xử khi em gái của chàng, vì quá đỗi bất ngờ trước sự xuất hiện của nàng tại bữa tiệc sinh nhật mình, cho nên muốn ở bên nàng mọi nơi thậm chí cả khi nàng muốn vào nhà vệ sinh! Tình cảm gia đình, tình cảm bạn bè chân thành, những câu nói đùa, những câu chuyện phiếm là điều mà Anna đã thấy được tại đây thật khác với cuộc sống hào nhoáng của nàng khiến nàng cười đùa thoải mái. Ấn tượng với nụ cười tươi xinh của Anna, ấn tượng với câu chuyện kể của mỗi người quanh bàn ăn để lấy được chiếc bánh! Khi ra về nàng còn mang theo tiếng cười đó dọc suốt con phố, khi nàng hối thúc chàng vào khu vườn mà như chàng nói là "chỉ những người quen biết mới được vào". Chiều ý nàng, Thacker bám vào gốc cây để cố trèo qua cổng, nhưng thật tệ, ba lần thì lần nào chàng cũng bị ngã, và mỗi lần ngã chàng lại kêu lên "Giời ơi!" khiến nàng vô cùng thích thú vì câu nói hết sức mộc mạc, dân dã của chàng.
Họ còn có nhiều cuộc hẹn hò tiếp theo, cùng nhau đi xem phim, cùng nhau đi ăn tối.
 (Vì có chàng cuộc đời nàng càng thêm phần ý nghĩa và chàng cũng vậy, có nàng, chàng như được hồi sinh)
Rồi nàng rủ chàng về nơi nàng ở. Một cuộc đối mặt không ai ngờ tới khi vừa tới nơi thì nàng thấy người yêu cũ của nàng đang ở trong phòng. Khỏi phải nói chàng Thacker cảm thấy bất ngờ thế nào nhưng vì là người đàn ông lịch thiệp, chàng không muốn người phụ nữ chàng yêu gặp điều khó xử cho nên chàng nhận mình là người hầu phòng. Gã đàn ông đáng ghét, cái gã vì muốn tạo bất ngờ cho nàng nhưng đã phá hỏng cả một buổi tối lãng mạn của chàng và nàng, gã đã sai khiến chàng Thacker đáng thương đi dọn dẹp đồ ăn và lấy đá cho gã. Khỏi phải nói trông chàng tội nghiệp đến mức nào, chàng bảo dù sao được dọn đồ ăn cho một ngôi sao không phải ai cũng có vinh dự đó. Chàng ra về trong đau khổ vì ở lại, chàng nghĩ, chàng là người thừa.
Sáu tháng là khoảng thời gian quá ngắn để Thacker có thể quên nàng Anna. Sáu tháng chàng sống trong nỗi u buồn mà nguồn cơn của nỗi u buồn đó chỉ có chàng mới biết. Bạn bè chàng, gia đình chàng giúp chàng bằng cách giới thiệu cho chàng những người bạn mới. Nhưng chẳng ai trong số họ có thể làm Thacker quên đi hình bóng của Anna, trái tim chàng đã cất giữ trọn vẹn hình ảnh của nàng mất rồi thì làm sao có chỗ cho ai khác?
Bất ngờ một ngày nọ nàng xuất hiện trước cửa nhà chàng bởi nàng cần một nơi trú ẩn an toàn tránh khỏi sự săm soi của giới báo chí và dư luận. Trong nỗi xúc động nàng kể cho chàng nghe nỗi khủng hoảng tinh thần mà nàng đang gặp phải. Những bức ảnh nàng chụp trước khi nổi tiếng đang bị phơi trần trên các sạp báo, chúng được đăng tải với ý đồ không thiện chí khiến nàng suy sụp. Và nàng biết chẳng ở đâu hơn lúc này là được ở bên chàng. Tình cảm của họ như ngọn lửa bỗng chốc bùng cháy, như chưa hề xa nhau sáu tháng, như chưa hề có ai xen ngang vào giữa họ. Họ đã có một đêm hạnh phúc cho đến sáng hôm sau...
Lỗi này không phải của chàng, không phải của Will Thacker mà là do anh chàng "lông lá" Spike trong lúc cao hứng nơi quán rượu đã tiết lộ điều bí mật là Anna Scott đang ở nhà mình. Và thật tệ hại, cánh báo chí chẳng bỏ lỡ cơ hội đã kéo đến vây quanh trước cửa nhà chàng Will, còn nàng thì tức giận tột cùng và bỏ đi trong giận dữ. (Nếu là em lúc đó, chắc chắn em cũng xử sự như vậy bởi rằng làm sao có thể tin người mà mình thương yêu nhất có thể bán đứng mình, phản bội niềm tin của mình cơ chứ). Nhưng mà Thacker thì khác, chàng không hề biết điều gì đang xảy ra, dù chàng giải thích thế nào nàng cũng không chịu hiểu (vì nàng đang giận thế cơ mà). Vậy là một lần nữa chàng lại để nàng ra đi, nhưng lần này hình như chàng thấy cuộc sống của chàng và nàng có rất nhiều điều khác biệt và chàng quyết định sẽ quên nàng...
Thời gian lại qua đi, ngày lại ngày chàng Will Thacker vẫn đi qua con phố, băng qua các quầy bán hoa quả để đến tiệm sách của mình. Trong khi đó Anna trở lại Luân Đôn để đóng một bộ phim của Henry James theo gợi ý của chàng Thacker trước đó (vậy là dù có lảng tránh, dù có không gặp nhau nhưng nàng vẫn nghĩ đến chàng). Thacker biết tin đến trường quay để gặp nàng, phút xúc động vì được gặp lại nhanh chóng qua đi thay vào đó là sự tổn thương của Thacker. Bởi trong lúc tình cờ đeo headphone của người phụ trách âm thanh trong phim, chàng đã nghe được cuộc hội thoại giữa nàng và một bạn diễn qua đó chàng biết rằng chàng chỉ là "một trong vài gã" nào đó hâm mộ nàng mà thôi.
Nhưng anh bình tĩnh nhé, sự thật không phải vậy đâu. Bởi Anna không bao giờ nghĩ về chàng như thế. Bởi những lời nói của nàng với bạn diễn chỉ là những lời xã giao mà thôi vì nàng chẳng dại gì mà đi kể với người khác về tình cảm của mình với chàng để rồi ngày hôm sau câu chuyện này sẽ được đăng tải trên trang nhất của các báo để mọi người kháo nhau!
Thacker ra về trong đau xót, lòng tự trọng của chàng bị tổn thương ghê gớm. Đàn ông ai chẳng vậy đúng không anh? ai cũng có sĩ diện hết và Thacker cũng không ngoại lệ.
Hôm sau, Anna đến hiệu sách với hi vọng nối lại tình cảm. Nhưng, ghét thật đấy, chàng Will với một con tim đang đau đớn và bản tính vốn có của đàn ông như vậy đã từ chối nàng. Nếu anh có thể nhìn thấy nàng lúc đó chẳng hẳn sẽ thấy tội nghiệp cho nàng. Một minh tinh, một ngôi sao của Hollywood đang lúng túng, ngượng ngùng hai tay xoắn lấy nhau, miệng thì lúng búng mấy câu bày tỏ tình cảm và mong chàng hãy cho mình một cơ hội. Thế mới biết nàng dành cho cho chàng tình cảm nhiều thế nào và nàng yêu chàng biết bao nhiêu. Chứng kiến cảnh đó em xúc động đến mức tim như ngừng lại, hơi thở cũng dừng luôn chỉ để xem phản ứng của chàng Thacker thế nào. Vậy mà...
"Danh vọng là điều không có thật và em chỉ là một cô gái ...đứng trước một chàng trai và cầu xin ... hãy yêu em"
Nàng đi rồi, tình yêu của chàng đi rồi. Chàng trầm ngâm suy nghĩ, lẽ nào để nàng ra đi như vậy? Không đời nào! Những người bạn của chàng, gia đình chàng giúp chàng nhận ra đâu mới chính là cuộc đời chàng. Còn ai khác, còn điều gì khác ngoài Anna? Chỉ có nàng mới là lẽ sống của chàng mà thôi. Phải chăng chàng đã sai lầm?
Hành trình tìm lại tình yêu của Thacker kể ra cũng khá hài hước nhưng đầy xúc động. Chàng và các bạn cùng nhồi nhét trên một chiếc xe băng qua các ngả đường để đến nơi nàng tổ chức họp báo trước khi trở về Mỹ. Anh chàng nghệ sỹ, người đầy "lông lá" Spike, cuối cùng cũng làm việc có ích khi nhảy ra khỏi xe chặn các xe ô tô đang chạy ngược chiều để các bạn băng qua đường kịp đến nơi trước khi quá muộn. Người lễ tân khách sạn nơi nàng ở cũng phụ giúp một tay khi chỉ ra địa điểm nơi nàng tổ chức họp báo, bù lại, ông nhận được một nụ hôn đầy cảm kích của Thacker và bạn!
Và không thể mất cô một lần nữa (có thể là mãi mãi). Chàng đến ngay nơi nàng đang tổ chức họp báo. Vẫn trong vai phóng viên của tạp chí Ngựa và Chó săn, nhưng lần này không phải là những câu hỏi về chó và ngựa nữa mà là quỳ gối xin Anna hãy ở lại. Với những câu hỏi với từ bắt đầu là "Nếu..." Chàng đã có được nàng mãi mãi... bởi khi phóng viên hỏi lại nàng sẽ ở lại Luân Đôn bao lâu nàng đã nhìn chàng và trả lời "Không xác định!".

Thế đấy anh, em biết có rất nhiều người không biết đặt câu hỏi với từ "nếu..." cho nên họ đã đánh mất rất nhiều
 Câu chuyện kết thúc hệt như trong một giấc mơ em hằng mong ước. Đám cưới diễn ra trong không gian tuyệt đẹp tràn nhập hoa và âm nhạc. Hạnh phúc tưởng chừng bất tận nếu anh chứng kiến cảnh Anna và Thacker trên chiếc ghế đá tại khu vườn bí mật, nơi ghi dấu buổi họ  hẹn hò lần đầu tiên, Anna nằm gối đầu lên đùi Thacker nghe chàng đọc sách. Nhưng lúc này không phải chàng chỉ đọc riêng cho nàng nghe mà còn đọc cho cả đứa con trong bụng nàng nữa.
Có lẽ em không phải là người kể chuyện giỏi nên anh có thể sẽ không thấy nó hấp dẫn vì thế anh à, em nghĩ anh nên tìm ngay một đĩa phim Notting Hill để thưởng thức và cảm nhận. Bởi diễn xuất tuyệt vời của Julia Robert và Hugh Grand thì ngàn lời diễn tả của em cũng chẳng lột tả được hết cảm xúc mà họ mang đến cho bộ phim. Biết đâu đó sáu này anh sẽ là một người kể chuyện và bắt đầu với "ngày xửa ngày xưa...". 
Và anh đã biết đến giai điệu này, với She - Elvis Costello trình bày em nghĩ chẳng có bản nhạc nào phù hợp với bộ phim hơn thế!