15 tháng 11, 2011

Thời thơ ấu 3


Bay qua thời thiếu nữ...

Tôi ngồi tần ngần trước máy tính không biết mình nên thế nào? có nên dành mấy tiếng đồng hồ để cho những ngón tay lại tiếp tục lướt trên bàn phím hay chỉ để mắt dõi theo những người bạn qua những entry mới của họ rồi tần ngần đóng trang blog lại. Thế nhưng sự rung cảm rất đỗi dịu dàng từ những người bạn để lại lời nhắn về sự chờ đợi ra mắt phần tiếp theo của "Tôi" khiến tôi quyết định tắt điện thoại, dẹp lại mọi thứ ngổn ngang ngoài kia và gắng sức dẹp ngay cả những ngổn ngang ở trong tôi trước thềm một năm mới với những hoạch định. Tôi lại thực sự trở lại với "Tôi" theo cách mình vần thường làm là hồi tưởng về những ngày thơ ấu, những ngày mà tôi đã để lại những khát vọng đội lên trên cả một thời thiếu nữ thơ mộng xa xưa...

Khi đó tôi đã bước sang tuổi mười lăm.
Ngày đó gia đình tôi rơi vào một tình cảnh khốn khó vô cùng. Cùng một lúc cả mẹ và chị gái phải nhập viện điều trị những căn bệnh hiểm nghèo. Chị bị xác định là biến chứng duy căn ung thư sau ca phẫu thuật chửa trứng không thành công để lại chứng tích là những phần còn sót lại trong buồng trứng đã gây một dạng biến chứng nguy hiểm của căn bệnh ung thư buồng trứng. Mẹ bị xác định viêm loét dạ dày cấp cần phải mổ gấp. Tất cả, tất cả những tin không hề tốt lành đổ xuống gia đình khiến bố tôi suy sụp, các anh chị em tôi sau những tiếng nức nở đêm ngày  thì trở nên lặng lẽ như vô cảm. Tất cả đều chỉ biết mong đợi một phép màu xảy ra để mong tìm lại những chuỗi ngày yên bình: Trên một chiếc giường kê sát cạnh hai cửa sổ cả nhà ngồi quây quần, bố lại đọc bài thơ về năm cô con gái, về giàn thiên lý đang dội hương. Mẹ kể về những trò nghịch ngợm của các con trong ánh mắt đượm một vẻ yêu thương và hãnh diện. Các tiết mục biểu diễn đọc thơ, múa, hát của tôi và cô em gái út. Rồi phút múa may quay cuồng của hai chị em khi uống rượu pha mật ong cay nồng nhưng lại đượm một vị ngọt thơm khiến chúng tôi say và nhảy múa như những con rối trong tiếng cười vang của cả gia đình...

14 tháng 11, 2011

Thời thơ ấu 2


Trái tim tan vỡ....

Trong 6 anh chị em tôi vốn là đứa yếu đuối còi cọc và hay ốm đau nhất. Và vì ốm đau nên tôi hay phải uống thuốc, bị tiêm thuốc liên miên. Nhưng cũng nhờ việc đó mà tôi trở thành gan dạ hơn rất nhiều. Tôi nhớ đến năm 7 tuổi tôi mới được tiêm chủng (ngày đó người ta gọi đi tiêm phòng là tiêm chủng, sau này từ tiêm chủng ít dùng hơn), trong khi những đứa trẻ khác khóc đến lạc giọng vì sợ đến lượt mình tiêm thì tôi tự mình len lỏi vén tay áo cho cô y tá tiêm. Tôi cũng chẳng cần đến viên kẹo, chiếc bánh ngọt thay thìa đường khi họ cho tôi uống một thứ vắc xin ngang phè, có phần lợm giọng. Để có được sự dũng cảm đó tôi phải cảm ơn chị gái tôi thật nhiều, bởi trong những ngày tôi đau ốm thì chị mỗi ngày cõng tôi hai lượt đi qua chặng đường hơn 2km để tới bệnh viện. Tôi bị bệnh ho gà, vậy mà nghe bố kể lại là khi đó có ai đến thăm hỏi tôi là cháu bị bệnh gì, tôi liền nhanh nhảu bảo: "Cháu bị hai bệnh, bệnh ho và bệnh gà!".

Nhiều khi trong những giấc mơ của tôi, tôi thường gặp lại ngọn đồi thơm mùi thanh hao, gặp lại gốc thông già vi vu gió thổi, gặp lại hình ảnh chị gái cõng tôi trên lưng trật trẹo đi qua cây cầu bắc qua sông... Tôi nhớ nhiều hơn tất cả là tiếng gọi của mẹ vang trong những trưa nồng, tiếng gọi có âm điệu địa phương đặc biệt, không phải là "ơi" mà là "ÔI". Sở dĩ tôi phải viết chữ "ôi" bằng chữ cái là vị giọng của mẹ khi cất tiếng gọi tôi cảm thấy nó tròn vành trong cả âm điệu lẫn hình khẩu: "H.. ÔI...., ÔI ...H...!". Đó là tiếng gọi pha nỗi giận dữ lẫn lo lắng của mẹ khi mỗi trưa hè tôi trốn giấc ngủ trưa để bà phải hớt hải đi tìm. Lúc thì tôi nằm trong chòi canh dưa của các bác hàng xóm, khi thì tôi mải đi bắt dế và môi chuồn chuồn. Mà cũng có lúc tôi chẳng đi đâu cả, tôi ở trong vườn nhà âm thầm đào bới trôn cất và thương tiếc một con gà con xấu số hay ngồi đánh đu lên cây ổi với một cuốn truyện trong tay.

Thời thơ ấu


Thơ ấu trong tôi là...

Mẹ không nhớ chính xác ngày sinh ra tôi, bố không nhớ ngày sinh của tôi. Thỉnh thoảng ông bà lại căn vặn nhau: Tại sao ông (bà) không nhớ ngày sinh ra nó nhỉ? Tôi nhớ lúc sinh ra nó là tầm 10 giờ đêm gì đấy... Hôm đó trời rét, ông lúc đó mới ở Quảng Ninh về và mang chăn ấm cho hai mẹ con tôi...

Giấy khai sinh ghi ngày sinh của tôi là 14 tháng 12.
Chứng minh nhân dân của tôi ghi là 24 tháng 12.

Sau lần tung tẩy trên phố bị giật mất túi trong đó có vô số thứ giá trị và quan trọng thì tôi phải làm lại chứng minh nhân dân và các loại giấy tờ tuỳ thân khác. Và giờ chứng minh của tôi đã được làm lại và tôi tin rằng ngày sinh của tôi là ngày 14 tháng 12.

Gia đình tôi ngày trước cũng có chút tiếng tăm quanh vùng không chỉ bởi bố tôi giữ một số chức vụ khá quan trọng mà còn bởi gia đình tôi có năm chị em gái và bài thơ lúc đó bố viết tặng năm chị em cùng với giàn thiên lý thủa ấy đã được truyền tụng. Nói về năm chị em gái trong gia đình thôi thì có lẽ tôi là đứa xấu xí và còi cọc nhất. Tuy vậy, dù các chị tôi đẹp, em tôi đẹp nhưng cũng không ai đẹp bằng mẹ. Từ bé đến lớn tôi luôn được nghe mọi người khen mẹ tôi đẹp và bảo "mấy đứa chúng mày chẳng đứa nào đẹp bằng mẹ".  Nghe cũng thấy buồn buồn... Như mọi người nói, mẹ tôi dáng cao ráo, thanh thoát, lại mỏng mày hay hạt tướng số phu nhân, an nhàn.