23 tháng 2, 2017

Độc thân


Thực ra tôi nghĩ, việc tìm cho được một người yêu, một tấm chồng, một cô vợ, một chỗ để nương nhờ lúc thở than, ấy là chuyện tốt, không có gì sai cả. Nhưng như vậy không có nghĩa độc thân là sai trái, là tự kỷ, là hâm, là ế, là sắp tận thế đến nơi rồi. Trái lại, tôi thấy độc thân không có gì là quá bi đát cả.

Đó là khi tâm trạng tôi không bị lệ thuộc vào ai, vui hay buồn đều do chính bản thân tôi quyết định. Tôi không cần chờ đợi những lời hỏi han quan tâm từ một người mà nhiều khả năng sẽ không đủ tinh ý nhận ra tôi đang mệt mỏi để hỏi han quan tâm, từ đó mới cảm thấy được tiếp thêm sinh lực, mới có thể sống tiếp. Tôi không cần mong ngóng một ngày sự lãng mạn của chàng bất chợt nổi lên, trăm năm chẳng biết được bao ngày, mua tặng tôi loại hoa tôi thích - mà có lẽ chàng cũng chẳng nhớ nổi tôi thích loại hoa gì đâu. Tôi không cần phải để tâm trạng lên xuống thất thường cùng đối phương. Chàng đến muộn: buồn. Chàng thất hứa: buồn. Chàng không tinh ý: buồn. Chàng không lãng mạn: buồn. Một tỉ lý do có thể khiến tôi buồn khi có chàng.

12 tháng 2, 2017

Hội An




Hà Nội, mình bỏ trốn đi anh
Về Hội An bán lồng đèn kiếm sống
Em làm thơ còn anh thì đánh trống
Mỗi ngày nhìn ánh sáng mà vui
Như trẻ con thấy trăng rằm tháng Tám trên trời ;)

2 tháng 2, 2017

Hoa đào năm ngoái còn cười gió đông


Chuyện xưa kể lại, thời nhà Đường có một danh sĩ tên Thôi Hộ, nhân dịp lễ Đạp Thanh lạc bước đến Đào Hoa trang. Tại đây chàng đã gặp một thiếu nữ xinh đẹp, e lệ như hoa đào. Tình cảm lưu luyến vừa kịp khơi lên, nhưng vì ôm mộng đèn sách chàng phải rời thôn trang. Một năm sau, hình ảnh thiếu nữ e ấp trao cho chàng chén nước năm nào vẫn không thể phai nhạt. Chàng quay về chốn xưa, nhưng tiếc thay Đào Hoa trang vẫn còn đây, nhưng ngôi nhà xưa cửa đóng then cài, người cũ cũng không thấy. Đau buồn chàng tiện bút đề thơ lên cánh cửa rồi ra về. Một ngày nọ, thiếu nữ trở về ngôi nhà xưa nhìn thấy bút tích nhận ra ngay chàng, nàng thở dài trách duyên phận trớ trêu... Kể từ ngày đó nàng mang tâm bệnh, bao danh y đều bất lực trước bệnh tương tư. Biết bệnh mình không qua khỏi, nàng bèn kể sự tình cho cha nghe. Người cha thương con bèn lên đường đi tìm chàng thanh niên nọ. Đi mãi, đi mãi... Một ngày, ông thất vọng đem sự tình kể cho người ông gặp ngang đường, đâu ngờ chàng trai đó chính là Thôi Hộ. Hai người vội vã trở về thì mới hay, nàng đã trút hơi thở cuối cùng... Quá bi thương, Thôi Hộ mới ôm người trong mộng mà khóc. Nào ngờ khi nước mắt chàng rơi xuống trên người nàng, nàng sống lại. Từ đó hai người sống hạnh phúc bên nhau.

18 tháng 1, 2017

8 tháng 12, 2016

Thư


Anh ơi
Đêm qua em thức
Trăng treo sáng rực
Giấy em phủ mực
Em viết:
“cho anh" :P

Em chẳng có gì
Ngoài tuổi trẻ nhá nhem
Đôi khi tự ngồi – xem – như truyền hình Ấn Độ
Cái phim chi mà dài vô độ
Vô tổ chức
Vô ý thức
Vô hạn mức
Vô thực – vô tâm...

2 tháng 12, 2016

Đám cưới


Hình như nhà bên có đám cưới
Cưới ai chứ chẳng phải cưới tôi

Tôi làm chi có bạn mời, cau mới, áo lụa
Tôi làm chi có rượu vụ, bánh oản, guốc son
Tôi làm gì có mâm tròn, khoanh nếp - dày - chưng - tẻ
Tôi làm gì có pháo bay tung toé
Rồi nép sau lưng mẹ khóc thầm

Tôi nghe từ mấy hôm nay
Người ta đi thuê sạp, dựng bàn
Người ta đi nhóm lửa, vun than
Người ta cắm đôi bình hoa rực rỡ
Người ta mua cá tôm ngoài chợ
Người ta cúng ông bà tổ tiên
Đôi khi nghe tiếng than phiền
Dăm bảy chục ngồi thế nào cho đủ

29 tháng 11, 2016

Người dưng vĩ đại


Em chẳng thể là cô gái thật xinh
Anh chẳng phải người đàn ông toàn hảo
Những điều dở hơi chúng ta hay cười nhạo,
Có khi lại vướng hết vào mình

Thế nhưng,
Giữa bao la của những cuộc viễn chinh
Anh đã dừng lại bên một khóm trúc
Em đã chọn trồng thêm một đoá cúc
Để vườn xuân nở rộ đến hôm này

28 tháng 11, 2016

Bác cho em xin


Bác cho em xin ít lửa
Nhóm lại bếp ấm ngày xưa
Những bữa cơm không phải đợi chờ
Và giấc mơ không giật mình
dậy khóc

Bác cho em xin ít thóc
Cho bầy chim sẻ ghé ăn
Nhờ chúng mổ hết lăn tăn
Của mớ rối nùi
trong ngực

Bác cho em xin ít mực
Em đồ lại mấy câu thơ
Nỗi ước vọng có từ ngày xưa
Đã phai mất bởi
gạo – tiền – cơm – áo

22 tháng 11, 2016

Nhan sắc cũng là một tài năng


Hồi sáng có đọc bài báo phỏng vấn Ngọc Trinh, càng ngày mình càng bị thích em này ở cái điểm thật, thẳng, không làm màu khi trả lời phỏng vấn. Nói thế đừng có bạn nào mang văn hoá học, giới tính học hay đạo đức học ra mà giao giảng ném đá mình. Mình thích thì mình cứ thích thôi :D

Nhưng nhân việc này mà đọc lại bức thư Xuân Quỳnh gửi Lưu Quang Vũ năm 1978 từ Liên Xô. Bức thư đó có đoạn:

“Em không thể hình dung là nếu không có anh em sẽ sống như thế nào. Em rất muốn em trẻ đẹp lại cho tuổi tác và hình thức của mình. Có thể anh không cần như thế, nhưng em cần như thế. Vì chắc chắn rằng em trẻ hơn và đẹp hơn, anh sẽ yêu em hơn.

18 tháng 11, 2016

Yêu nhau chỉ vì yêu nhau



"…Bài hát “Chuyện tình Thảo Nguyên” của Trần Tiến có một câu thế này: “đôi khi tình yêu vẫn thế, yêu nhau chỉ vì yêu nhau”.

Tôi có lần hỏi nhạc sĩ, "sao chú viết câu hát như thế?”. Chú Tiến trả lời: “Thường nhiều khi người ta yêu nhau vì những điều khác. Yêu nhau chỉ vì yêu nhau - hiếm hoi lắm, nó chỉ đến khi người ta còn rất trong trẻo cháu ạ! “Đôi khi” là vì có người cả đời chẳng gặp được may mắn ấy… Ngay cả với những người may mắn, có khi cũng chỉ nhận ra giá trị thật sự của tình yêu thuần khiết ấy, nhận ra mình được cứu rỗi thế nào – vào lúc họ đã nếm trải mất mát. Nhưng đủ là an ủi nếu cuộc đời bạn từng có thời khắc rực rỡ ấy, bởi bạn đã có một trải nghiệm trong lành và vĩnh cửu trong tồn tại hữu hạn của mình".


** Trích Lửa nhỏ - “Yêu nhau chỉ vì yêu nhau”





10 tháng 11, 2016

Mùa đông đã đến trong thành phố


1. "Mùa đông đã đến trong thành phố
Buổi chiều trời lạnh
Heo may từng cơn gió
Bước chân về căn gác nhỏ
Nhìn xuống công viên...
... Cho anh yêu em thêm một lần nữa
Rồi mai giã từ... "

Trước hay nghe Lê Hiếu hát bài này, nghe miết rồi cũng thành quen, cứ khi nào cái rét chạm tới da thịt, mùa đông bắt đầu đến là trong đầu lại văng vẳng lời bài hát này. Rồi cũng từ giai điệu đó, lời tự tình đến đoạn "cho anh yêu em thêm một lần nữa, rồi mai giã từ..." là trí óc mình lại tự bài xích. Đời có được bao nhiêu cái lần cuối, cứ thêm một lần như thế là hết xừ nó một đời rồi, thêm một lần không giữ được nhau thì thôi, thêm một lần rồi mai lại giã từ thì thêm làm cái quái gì!

9 tháng 11, 2016

Tôi mua độ chục loài hoa dại


Tôi mua độ chục loài hoa cỏ
Đem về lấp kín một -
không tên
Phố
không đèn
Người
không quen
Tôi không quên...

Tôi mua độ chục loài mưa bụi
Đem về lấp kín một -
lặng im
Cây
không chim
Chiều
mây dìm
Lạnh ngắt ngã ba tim

7 tháng 11, 2016

Be love


Buổi sáng ngồi cafe Old Town, đang ngẩn ngơ ngắm mùa, thưởng gió. Cái nhìn lang thang dọc ngang lối gió rồi dừng lại nơi mái đầu điểm bạc của người bàn đối diện. Chợt thấy lòng nhói lên... Tự bao giờ mỗi khi nhìn thấy mái đầu điểm bạc lại thấy đau và trào lên xúc cảm.

Như bữa trước nằm nhìn mái đầu anh, tim đau buốt. Năm tháng chỉ là một phần, một phần nhận ra trong đôi mắt u buồn ấy, có thêm nhiều nỗi buồn u ẩn, thương vô cùng. Khẽ bảo, tóc anh bạc nhiều rồi, anh dịu dàng gật đầu. Sao anh không nhuộm tóc đi, anh nhuộm tóc đi, nhé, nhé??? Anh lại lắc, ý như nói không. Nước mắt đã chạm mi, vội gục vào cổ anh, cắn cắn, rồi hôn lên đó, cố che dấu cảm xúc, ôm anh thật chặt. 

Không phải sợ nhìn thấy anh già đi về tuổi tác, không phải sợ anh xấu đi về vẻ ngoài. Mà sợ nhìn thấy những thăng trầm mà mình không cách nào chia sẻ được. Như cái cách người ta sợ nhìn thấy những nỗi đau, nỗi buồn, hay những vất vả mà cuộc sống mang lại mà mình thì cứ đứng trơ ra, bất lực. Đau lòng, rất đau lòng...

26 tháng 10, 2016

Cát bụi nào đưa em chưa trọn kiếp người...


Nửa đêm về sáng tôi chợt tỉnh giấc tỉnh giấc, thật khó ngủ lại khi trải qua một giấc mộng mệt nhoài. Với tay tìm điện thoại, tôi không tin vào mắt mình khi thấy một comment có tag tên tôi. Một cú thúc thật mạnh, tôi co gập người, cơn đau co thắt dạ dày lại bắt đầu trồi lên. Không thể nào, không thể là sự thật được, họ nói em đã ra đi vĩnh viễn vào tháng Tám vì một cái nguyên nhân không rõ ràng liên quan đến tim và máu. Nhưng họ khẳng định và xác nhận thông tin chính xác nên mới thông báo cho mọi người. Em tôi, Rồng Nhỏ của tôi. Vẫn còn đó văng vẳng bên tai tôi những lời nhắn gửi:

"Rồng Lớn, em tìm thấy chị rồi nhé!"

"Rồng Lớn, theo đường chuột chạy thư em viết cho chị sẽ đến trước ngày 8/3"

"Trời ơi, nghe giọng của Rồng Lớn trẻ quá chừng luôn!"

"Chị, chị ăn cốm xanh không em gửi xuống cho chị? Đang mùa trung thu, hôm qua bà em mua về rang lên chấm chuối tiêu ngon cực"

24 tháng 10, 2016

Bản đồ cuộc đời


Tình yêu khiến người ta quên đi thời gian, và rồi thời gian lại khiến người ta quên đi tình yêu.

Nguyên nhân tất cả mối quan hệ trở nên nhạt nhòa, đó là người này không nói, người kia cũng không hỏi; người này cô đơn, người kia phớt lờ. Trong lúc thời gian trôi qua, chúng ta cũng đang thay đổi dần dần, đã không còn lúc nào cũng hứng thú như trước đây nữa. Đồ không còn mới, người cũng chẳng như xưa…

Vốn dĩ tình yêu rất thực tế. Gặp nhau lúc quần áo chỉnh tề, đẹp đẽ, thơm tho, cười cười nói nói, không vướng bận tiền nong, con cái, gia đình nội ngoại… mà nảy sinh tình cảm với nhau, thì có lẽ đó chưa phải tình yêu. Phải lúc thấy nhau xấu nhất, mệt nhất, vất vả khó khăn nhất, mà vẫn muốn gắn bó, vẫn muốn ở cạnh, đó mới là tình yêu thực sự.